Ngày hôm sau, dưới sự chỉ dẫn của Gamuda city giá rẻ bu tôi, em nép đầu làm việc của tôi

Ngày đầu tiên em đến nhà tôi, hình dáng nhỏ thó, nước da đen, mái tóc hoe và chẻ ngọn. Hỏi em bao nhiêu tuổi, nhận được câu trả lời: “Em 15 tuổi, mới học hết lớp 9". Tôi thực sự lo ngại, nhỏ như vậy liệu em có biết chăm sóc em bé? Dường như em nhận thấy sự lo lắng của tôi nên nói: “Chị Gamuda city để em bế bé cho chị ăn cơm”. Thật ngạc nhiên, em bế con tôi - cậu bé một tháng tuổi rất chắc chắn, gọn gàng và vô cùng khéo léo.

Ngày hôm sau, dưới sự hướng dẫn của mẹ tôi, em bắt đầu công việc của mình. Em nấu cháo cho tôi, đun nước tắm cho bé, học cách tắm cho em bé, em thích tham gia mọi công việc, nhanh nhẹn tháo vát đến bất ngờ. Chỉ sau 3 ngày tôi hoàn toàn tin tưởng em. Mới 15 tuổi nhưng có những việc em còn biết hơn tôi. Em biết làm thịt lươn, còn tôi thì không. Mỗi khi bé nhà tôi ươn người, không chịu ăn, một tay em bế bé và cầm bát bột, một tay bón bột (cháo) cho cu cậu. Điều này tôi cũng không làm được, lúc này tôi quan sát cánh tay em đúng là khỏe, có thể do em đã lao động từ bé.

Tôi luôn tự hỏi “Một người đàn ông cớ Gamuda city gì phải rơi lệ vì một đứa con gái”. Tôi luôn sống với niềm tự hào và kiêu hãnh như thế. Ấy vậy mà khi nghe tin cậu vẫn lặng lẽ một mình, tôi cuống cuồng xách valy về nước dù chỉ còn một tuần nữa sẽ cưới một người con gái khác theo sắp đặt của cha mẹ. Gặp lại cậu sau 14 năm xa cách, trái tim tôi loạn nhịp như kẻ mới yêu dù tôi đã trải qua biết bao mối tình ở bên trời Tây.

Khi cậu từ chối tình Gamuda city giá rẻ cảm của tôi, tôi vẫn cười đắc thắng và nói “Cậu là kẻ ngốc vì đã bỏ qua tôi, một người có thể mang lại cho cậu tất cả và một cuộc sống đáng mơ ước” để rồi khi đối mặt với đêm tối nước mắt tôi lại rơi. Không phải vì một người bản lĩnh từng trải như tôi thất bại mà vì tôi sợ hãi với ý nghĩ sẽ mãi không có cậu bên đời.

Cậu là gì để khiến tôi phải chống đối với gia đình vì muốn về bên cậu, cậu là gì mà có quyền ép tôi không thể yêu ai ngoài cậu. Một kẻ phóng khoáng phong trần như tôi thì biết yêu là gì ngoài bản thân mình, nhưng sao lại không thể quên cậu.

Tôi ước gì giá như 14 năm trước không hề biết cậu, ước gì cô không phân công tôi Gamuda city giá rẻ phải đến nhà chở cậu. Ước gì tôi không phải quá quan tâm đến những bài văn cậu viết, không để tâm đến sự lặng lẽ và cô độc của cậu. Ước gì cái ngày hôm ấy tôi không chứng kiến cảnh cậu nằm ngất lịm trên sân trường, để tim tôi vỡ òa trong đau đớn.

Rồi cả năm xưa ấy khi cậu lẩn tránh tôi bằng mọi cách, tôi từng nói: Nếu cậu bước ra khỏi lớp một bước thì cả đời này tôi sẽ không bao giờ nhìn mặt cậu. Tôi đã giữ đúng lời hứa của mình, 14 năm Gamuda city dù hình ảnh cậu không bao giờ phai nhạt trong ký ức nhưng tôi chưa một lần liên lạc hay tìm cách nhắn tin cho cậu, dù lúc nào tôi cũng biết tin tức cậu từ những người bạn chung Gamuda city giá rẻ khóa.

Nhưng cuối cùng tôi đã thất bại khi quay trở về để lại càng thất bại. Tôi không lùi bước trước sự kiên quyết từ chối của cậu, nhưng cái tôi nản chí là sự sợ hãi và yếu đuối trong tâm hồn cậu. Lần này tôi sẽ thực hiện đúng lời hứa của mình: Nếu cậu bước ra khỏi cuộc đời của tôi một lần nữa tôi sẽ không bao giờ gặp lại cậu.

Thật ra đối với tôi cậu chẳng là gì, chỉ là những ký ức còn sót lại khiến tôi nhói lòng. Nhưng chân thật hơn những ký ức ấy mang cậu đến bên tôi trong mỗi giấc mơ. Cậu chẳng là gì..., Nhưng cũng là tất cả đối với tôi.

 

Ngày em nấu 3 bữa bột, không bữa nào trùng món để cho cậu con trai dễ ăn. Mỗi khi cậu bé sốt, em giã lá diếp cá đắp lên đầu cho bé. Tôi thực sự yên tâm khi có em bên cạnh chăm sóc cậu bé con. Em sống với gia đình tôi trong khoảng 3 năm, không chỉ là người giúp việc, em còn Gamuda city là người bạn để tôi tâm tình, những niềm vui nỗi buồn trong cuộc sống gia đình tôi đều chia sẻ với em. Tuy không cho được lời khuyên nhưng em hiểu và thương tôi.

Trong đêm khuya vắng lặng, chỉ có em mới thấy được giọt nước mắt của tôi, em nói: “Chị ơi đừng khóc nữa”. Em đã ghi lại rất nhiều những khoảnh khắc vui vẻ của mẹ con tôi, ánh mắt em thể hiện điều Gamuda city đó. Em đã chung niềm vui với tôi khi con trai biết lẫy, biết ngồi, biết bò và biết đi, cũng chính em là người đầu tiên dạy con trai tôi biết nói “mẹ Minh”.

Ngày em xa gia đình tôi cũng đến, dù tôi rất muốn em ở cùng. Em nói: “Chị ơi! Em lớn rồi, muốn làm công việc khác”. Tôi đành để em đi. Giờ con trai tôi đã học lớp một, thi thoảng vẫn hỏi: “Mẹ ơi, cô Quýt đâu”. &Ldquo;Cô có chồng và em bé của riêng mình rồi con ạ”. Chị chúc em luôn hạnh phúc, người giúp việc, người bạn của chị.