Có cần thiết không ạ? - Cô hầu hỏi bằng một giọng nhạo báng muôn thuở.
Sebastien đang ở bên Claire để đưa cô sang phòng ăn. Anh ta gập hai bên tay vịn của chiếc ghế đẩy. Heidi tò mò nhìn Sebastien và nói:
- Chú rất giống anh Pierre chăn dê bạn cháu.
Bà Rougemont tái mặt lại. Đời thuở nhà ai, một đứa trẻ lạ mà chưa gì đã chú chú cháu cháu với người làm!
Mọi người ngồi vào bàn ăn. Sebastien giới thiệu các món với Heidi, cô bé đút ngay một chiếc bánh mì trắng nhỏ vào sâu trong túi, rồi hồn nhiên bảo anh người làm phục vụ mình. Bà Rougemont đỏ mặt lên vì tức giận.
- Ta sẽ phải dạy cho cháu tất cả mọi phép tắc lịch sự, con bé thô lỗ này! - Bà ta nói. - Cháu không được nói với người làm, nhưng nếu như cháu bắt buộc phải nói với họ thì chỉ được phép gọi "Sebastien" hoặc "Anh", còn với Tinette thì gọi "Cô". Ta cũng sẽ bảo cho cháu biết ngủ dậy phải như thế nào, đi ngủ như thế nào, mở cửa như thế nào, nói năng như thế nào, boi tinh yeu cua hai nguoi giữ kẽ như thế nào...
Khi bà ta hỏi Heidi đã hiểu cả chưa và có nhớ được không, cô bé bị bệnh chỉ cho bà thấy Heidi đã ngủ mất rồi và phá lên cười. Bà Rougemont rất lấy làm bực mình, bà càng thêm tức tối trước cách cư xử của kẻ mới đến. Bà rung chuông mạnh đến nỗi cả Sebastien và Tinette cùng chạy vội tới. Heidi vẫn không dậy. Phải vất vả lắm mọi người mới đánh thức được cô bé tỉnh dậy để đưa cô về phòng ngủ của mình.
Sáng hôm sau, khi Heidi mở mắt dậy, cô bé không hiểu chuyện gì hết khi nhìn mọi thứ xung quanh mình. Cô giụi mắt, nhìn kỹ hơn và vẫn thấy cùng những thứ đó. Cô nhận ra rằng mình đã ngủ trên một cái giường lớn trắng toát đặt ở giữa một căn phòng rộng và cao. Ánh sáng lọt vào phòng qua những ô cửa sổ rộng có mắc ri đô trắng đẹp. Hai mảnh vườn trồng đầy những thứ hoa mà cô chưa từng thấy trong đời, trang điểm cho căn phòng thêm tươi vui.
- Mình ở đâu thế này, boi tinh yeu theo ten - cô bé tự hỏi. - Trên một cái giường lớn mà mình không biết, trong căn nhà giàu có này mà mình chưa từng gặp, giữa tất cả những đồ đạc đẹp đẽ này?...
Cô nghĩ ngợi một lát, và dần dần nhớ ra.
- À, phải rồi! Mình đang ở Francfort, tại nhà cô gái tàn tật.
Cô vội vàng rửa ráy và mặc váy sống, rồi tới bên cửa sổ nhìn ra ngoài. Ôi chao! Cảnh vật thật khác xa với những gì cô vẫn thường nhìn thấy qua ô cửa sổ nhỏ từ căn nhà gỗ của ông... Nơi đây, trước mắt cô hiện ra chỉ toàn những boi tinh yeu theo ten bức tường và mái nhà, chỗ nào cũng rặt những bức tường và mái nhà, không hề có đồng cỏ, không hề có một bông hoa. Heidi hiểu rằng mình cũng gần giống như một con chim rừng bị nhốt trong lồng. Phải nhận rằng chiếc lồng rất đẹp, nhưng dẫu sao nó vẫn chỉ là một nhà tù dát vàng. Làm thế nào để được thấy lại những cánh đồng cỏ?... Bỏ đi!... Nhưng đi lối nào?...
Heidi vốn tháo vát và chắc hẳn cô bé sẽ tìm được cách ra đi, vả lại cô vẫn còn nhớ mang máng rằng mình đã đi qua những cánh đồng trước khi đến Francfort. Có thể những cánh đồng đó đang đợi cô ở đâu đó không xa, ngoài kia. Cô bước lại bên cửa, nhưng chưa cần chạm vào thì nó đã tự mở ra. Người mở cửa là Tinette, chị ta chỉ nói độc một tiếng:
- Ăn sáng!
Heidi không hiểu rằng hai chữ gọn lỏn ấy có nghĩa là: Nào, Heidi, mọi người đang đợi em! Bữa sáng đã chuẩn bị xong. Cô bé ngồi lên một chiếc ghế và đợi... A, cô đã không phải đợi lâu. Bà Rougemont xuất hiện trong căn phòng và nói:
- Này, boi tinh yeu Adelaide! Cháu không biết là có ăn sáng sao? Nào, đi thôi, nhanh lên.
Heidi xuống phòng ăn và thật vui mừng gặp lại Claire mỉm cười với mình. Nụ cười rạng rỡ của cô báo hiệu một ngày tốt lành và không nghi ngờ gì nữa, sẽ đầy ắp những điều thú vị. Heidi ăn phần bánh của mình, sau đó Sebastien đưa Claire sang một căn phòng khác.
- Cháu hãy ở lại bên Claire. - Bà Rougemont bảo Heidi. - Thầy giáo sắp đến ngay đây.
- Em rất muốn được nhìn các cánh đồng. - Heidi bảo Claire.
- Thế thì hãy nhìn ra bên ngoài ấy.
- Nhưng cửa sổ không mở!
- Em chỉ việc bảo Sebastien. Anh ấy sẽ mở.
Heidi sung sướng được biết rằng có thể mở cửa sổ để nhìn ra ngoài. Thế rồi Claire bảo Heidi kể cho nghe về những gì cô bé đã từng làm trước đây khi còn ở nhà. Heidi tả rất cặn kẽ về dãy núi Alpe, về những bãi chăn thả trên núi, những cây lãnh sam, những cái vực. Cô bé cũng kể cho Claire về ông ngoại, về bà của Pierre, về cậu bé chăn dê cùng đàn dê, và về căn lều gỗ. Đặc biệt cô luôn bị Claire chặn lại hỏi rõ thêm về các trò chơi trên tuyết và thú vui trượt dốc bằng xe trượt.
Sáng hôm ấy, ông gia sư không đến gặp cô học trò của mình ngay. Trước đó ông đã có một cuộc nói chuyện dài với bà Rougemont.
- boi tinh yeu Thay vì một cô học trò, ông sẽ có hai. -Bà bảo ông. - Ông Gérard muốn thế, ông ấy, như ông thấy đấy, thường xuyên ở Paris.
- Được thôi, thưa bà.
- Ông Gérard muốn rằng hai đứa trẻ sẽ được đối đãi hệt như chúng là chị em.
- Đúng thế. Claire sẽ có một cô bạn và như thế sẽ chỉ tốt cho việc boi tinh yeu chinh xac 100 học của tiểu thư.
- Tôi thì tôi không nghĩ thế. Adelaide là dân miền núi. Con bé không hề biết một tí gì, cả viết lẫn tính toán... Nó thực sự là một đứa trẻ hoang dã... Vì phép tắc lịch sự, thiết tưởng không nên nói thêm...
- Tôi sẽ làm những gì cần thiết.
- Theo tôi, giá như ông viết thư cho ông Gérard nói rằng sự có mặt của Adelaide là không cần thiết, có thể ông ấy sẽ gửi trả con bé về chốn cũ... Chắc chắn ông ấy sẽ nghe ông.
- Bà không phải lo lắng gì hết, thưa bà, mọi chuyện sẽ ổn thôi. Tôi muốn được tiến hành công việc với hai học trò... Hãy chờ đợi đôi chút trước khi viết cho ông Gérard.
Ông gia sư không bao giờ ra lời phán quyết trước khi xem xét mọi mặt của vấn đề. Ông cho rằng nếu một trong hai cô bé đã học được nhiều hơn, thì một sự dạy bảo tốt sẽ mau chóng giải quyết tình trạng mất cân bằng này. Thậm chí ông còn đồng ý dạy lại từ đầu. Bà Rougemont hơi phật ý và bà bỏ đi không nói thêm một lời.